Kira Kira

Kí ức không còn rõ ràng nữa, chỉ nhớ mang máng đây là tên một cuốn sách mà mình đã đọc vào một ngày mưa cuả thời cấp 3: lấp lánh, lấp lánh,….

Đã lâu lắm rồi và mình cũng đã khác xưa rất nhiều. Nhưng cái cảm giác run rấy mênh mang  của ngày xưa tới bây giờ vẫn còn đó. Cái thời rất mơ mộng và chỉ thấy tương lai là cái gì mờ ảo, lấp láng, lấp lánh phía trước.

Thời đó, mình giống như một con ngựa nhỏ trên cánh đồng hoang … Mình cứ mơ mộng và để cho trí tưởng tượng viễn du khắp các ngóc ngách mà không bao giờ phải đặt ra câu hỏi: để làm gì? Bởi vì rốt cuộc lúc đó, việc học ở trường cấp 3 cũng chỉ có một lí do duy nhất mà cái lí do đó cũng không đủ sức thuyết phục cho cái câu hỏi tréo ngoe kia : Đậu đại học.

Thế mà cũng không hiểu sao mình lại học ở một trường kinh tế nữa.Một đứa chỉ thấy mình đang sống trong lúc mơ mộng và làm cái gì đó-không để làm gì..mà lại đi học một cái ngành đòi hỏi sự thực tế và kết quả rõ ràng,…..Có mạo hiểm quá không? Sau cùng mình nhận ra, kì thi đại học năm nào, cũng chỉ như một bước đệm để mình thử thách cái tôi của mình, khám phá một mình rất khác với những gì mình từng hình dung. Rồi việc học đại học cũng chỉ là buớc tiếp theo trong cuộc hành trình tìm kiếm không ngơi nghỉ, cái gì mình thật sự muốn làm trong đời.

Đến bây giờ mình vẫn như kẻ viễn du, đi ngang qua cuộc đời, và cả những gương mặt thân quen, chỉ mang thheo lí tưởng và cái tôi yếu ớt của bản thân. Cả hai thứ đó đều lấp lánh, không rõ ràng, và mình bị ám ảnh bởi điều đó,..

….Có một ngày nào đó, muốn dừng tất cả lại, tìm về với bản năng của mình, ngơi nghỉ,…

à, tại sao mình lại không phải là nhà văn? bởi mình biết, những gì mình viết ra, vốn ” chẳng để làm gì”. Mình không viết để phục vụ một ai hết, viết để thỏa mãn cảm xúc của chính mình, bộc lộ một cái tôi nào đó lẩn khuất bên trong, vậy thôi.

Mình cứ sống bản năng mãi như vậy sao? mình học được rằng, người ta sử dụng bản năng tốt nhất khi đã qua trải nghiệm và suy nghĩ rất rất nhiều. Hẳn là gấp ba, bốn lần người bình thường. Sao cho tới lúc cần phải đưa ra quyết định, tất cả mọi thứ tập hợp vào một quyết định cuối cùng: cảm xúc, kinh nghiệm, thế giới quan được đúc kết qua tháng ngày và mong ước, nguyện vọng của bản thân. Một quyết định và một cuộc sống quá bản năng đôi khi đúng, đôi khi sai, nhưng rốt cuộc thì mình đã luôn mãn nguyện và không hối tiếc bất cứ ngày từng sống nào trong đời. Đó chẳng phải là một kết quả rất đáng mong muốn sao?

 

 

 

Xếp lại…

…hay là nỗi khát khao được sống …

với đúng nghĩa cuả nó..

Nhìn lại những ngày đã qua, tất cả thật đẹp, nhưng cũng thật hoang đường.
Con Mannequin này, được mua ở xa về, các số đo theo style Châu Âu và cao cấp hơn những con Mannequin made in China đầy rẫy ngoài kia. Bây giờ nó đứng một góc bên giếng trời, im lìm ngẫm nghĩ.

Cái góc nhỏ ám khói này, từng là nơi nhuộm vải của nhóm Textile. Bây giờ chỉ như một góc bếp hoang phế.

Tấm màn bằng giấy, những con dressform cũ…và cả khung cửa sổ u buồn này…chỉ còn mỗi mình mình buồn bã nhìn chúng.
…một cái gì đó đã qua rồi…chỉ là một cái gì đã qua thôi sao…?

Mình là đứa học trò luôn đến muộn, cũng là đứa học trò cuối cùng. Rốt cuộc cũng chỉ như một kẻ đứng ngoài quan sát. Và là kẻ cuối cùng ngắm nhìn những tàn tích này.
Thế giới ngoài kia, rộng lớn hơn cái thành phố này rất nhiều.
Mình sẽ ra đi…Môt ngày nào đó nhất định quay trở về, và sẽ không phải chỉ là kẻ nhìn ngắm nữa đâu. Nhất định….
PhotoShare(1)

Cho ngày trở về…

” Tôi từng đi tìm thượng đế, nhưng tôi không gặp ngài

Tôi đi tìm tôi, nhưng tôi cũng không gặp chính tôi

Rồi tôi gặp tha nhân, tôi tìm được cả ba: Thượng Đế, tôi và tha nhân….”

Tôi muốn nói rằng…tôi rất biết ơn….

Tôi muốn nói rằng…được gặp đã là một niềm hạnh phúc….

Tôi muốn nói….

Tôi, mâu thuẫn và cô đơn.

Tôi muốn tỏ rõ lòng mình cho người ta hiểu. Nhưng vô vọng. Bản chất tôi đã là một đứa đầy mâu thuẫn. Mà với đa số mọi người, cái gì không theo trình tự hợp lý thì thành ra giả tạo. Tôi thôi không cố thể hiện bản thân nữa. Đi theo trực giác của mình. Làm điều mình muốn làm. Đi trên con đường độc nhất mình muốn đi và trở nên cô đơn.

Cô đơn có buồn không?? Thật ra nhận thức được  nỗi cô đơn của mình là đã buồn đi ít nhiều rồi đấy. Vì con người vốn không hay cô đơn. Con người quen sống trong bầy đàn, trong tập thể, đi con đường mà người trước đã đi thành đường mòn, làm cái cả xã hội trông đợi từ xưa tới nay. Giả sử anh có học theo một cách khác người, rồi sau đó thành công nở mày nở mặt với thiên hạ. Thì người ta tôn vinh anh, vì anh đã đạt cái mà xã hội trông đợi, đó là giàu có, thành công, là có công danh. Anh cứ thử làm một cách khác đi, và sống quèn quèn theo ý mình, anh có dám ngẩng mặt lên với thiên hạ, là anh thành công hay không??

 Nói lại câu chuyện của cô đơn. Tại sao tôi vốn cô đơn, mà lại chỉ buồn cái xíu xiu đã đề cập ở trên thôi. Tôi hoàn toàn hài lòng với sự yên tĩnh mà mình có được từ cách sống lặng lẽ, ngấm ngầm thực hiện ý định của mình. Tôi yêu quý bạn bè , nhưng lại không thích gần gũi họ. càng không muốn họ đi trên cùng con đường của mình. Tôi ích kỉ chăng?? Trong sự yên tĩnh, tôi tập trung thực hiện những dự định của mình. Có đôi lúc hoang mang, ngơ ngác……