Cuộc đời dài và rộng hơn tầm mắt của chúng ta

Lâu lắm rồi mình không có viết. Thật sự viết chứ không phải là ghi lại. Đời sống nhiều thứ quá, mình có cảm giác mình chưa trải qua hết được, chưa đủ hiểu biết để đúc kết một cái kết luận của riêng mình. Vì hôm nay, mình thấy cuộc sống là như thế này, người đó là như thế này, nhưng hôm sau, mình lại thấy thêm một cái gì đó mới và mình nhận ra cuộc sống chính là thứ hôm qua, cộng với thứ hôm nay, và thế là góc nhìn của mình lại thay đổi.

Thế là mình cứ lần lữa hoài không viết.

Nhưng mà hôm nay tự dưng đọc được cái note của một người bạn học, không thân, chỉ biết mặt, biết tiếng.

Người đó viết về “nhân -quả” , người đó kể về ông ngoại, lúc sống tốt đến mức phi lý, rồi ra đi đột ngột vì bệnh ung thư, bạn không viết sâu về vấn đề này, nhưng mình lờ mờ đoán được, bạn đang hoang mang liệu nhân quả có thật hay không? và kết luận rằng Hi vọng chỉ là bước khởi đầu của thất vọng mà thôi.

Mình thật ra cũng đồng ý với điều này, rằng tốt nhất mình đừng đặt hi vọng của mình vào bất cứ cái gì khác, vì nó chắc chắn dẫn tới một nỗi hụt hẫng , vì cái câu “ đời không như là mơ” luôn luôn đúng . Nhưng mà mình cũng chả thể nào ngừng bảo bản thân: Tôi là người mơ. Tôi luôn thấy tiềm năng trong tất cả mọi thứ.

( Nhìn thấy sự thật của mọi vấn đề và của chính bản thân mình nhiều khi là bất hạnh, vì sẽ luôn luôn ở trong 1 trạng thái mâu thuẫn rất vô thức, và phải dùng một thứ khác để ra quyết định, thứ đó cũng mơ hồ nốt, người ta gọi thứ đó là “ trực giác”. Sẽ viết thêm về cái này sau. )

Cuối cùng thì nhân quả là như thế nào, và ta có nên hành đông theo đúng luật này hay không? có lẽ cậu bạn của mình đã nhìn nhận trong 1 phạm vi hơi hạn hẹp. Ông ngoại của câu ấy, sống tốt một cách phi lý cho người khác, rốt cuộc cũng không cứu được bản thân mình. Nhưng cái mà ông ngoại để lại, lòng tốt mà ông đã để lại chẳng phải luôn được nhắc đến bởi tất cả những người từng được mang ơn ông hay sao?

Nhắc mới nhớ, ba mình cũng là một người tốt đến phi lí như vậy, ông không nỡ giết 1 con chuột. Mẹ mình luôn khoe với mình, ba đã giúp đỡ gia đình nhà chuột đoàn tụ ra sao , và gián đã tự động bò khỏi nhà ra sao, vì ba mẹ không nỡ làm chết bất cứ con gián nào còn sống chạy lôm côm trong nhà….Cuộc đời của ba từ nhỏ đã không được sung sướng, tới bây giờ tạm gọi là được nghỉ ngơi vì con cái đã lớn cả, nhưng mà 2 bên nội ngoại thì lúc nào cũng xảy ra chuyện thị phi các kiểu, bạn bè hàng xóm thì cũng “ thói đời”….Nhưng mà, mình thì cảm thấy mình được hưởng phúc của ba nhiều lắm. Nên bản thân cũng cố gắng ở hiền, ăn chay, sống tích cực các kiểu. Không phải mình mong cuộc đời mình sung sướng hơn, tai qua nạn khỏi các kiểu, mà mình mong sau này có ai đó cũng nối tiếp cái duyên nghiệp này như thế, vì phúc đức người đi trước để lại. Vì người ta nói là “ phước báo , duyên báo” nên mọi thứ sẽ đi theo vòng tuần hoàn truyền đời này đời khác, từ người này sang người khác. Nhân sinh là một cái vòng tròn nối dài vô tận, mà mỗi một con người sống đều có tác động vô tình hay hữu ý đến nhau.

Bởi vậy, cứ sống đi, cứ cảm nhận và sống đúng với trái tim của mình, chưa biết thì học để biết, chứ đừng bám víu vào những nỗi đau, những câu chuyện từ một phía. Cuộc đời dài và rộng hơn tầm mắt của ta rất nhiều, hơn những gì mà ta có thể thấy.

cuoc doi dai va rong hon tam mat cua chung ta
Cuộc đời dài và rộng hơn tầm mắt của chúng ta

Bệnh ung thư, xét cho kĩ, ngoài việc bị ảnh hưởng bởi môi trường nhiễm độc nặng nề, còn có nguồn gốc từ cách ăn uống, sinh hoạt sai lệch và ngày càng sai lệch của con người hiện đại, chứ không phải chỉ do môi trường và các chất độc hại. Nó là một nghiệp lực mà con người hiện đại phải cùng nhau gánh chịu chứ không phải riêng 1 ai cả. Đó là lí do mà ngày nay người ta thấy ung thư len lỏi khắp nơi, vào từng ngôi làng vào từng gia đình. và tất cả mọi người đều có khả năng má bệnh ung thư, không loại trừ bất kì ai cả.

Chuyện con mèo và con trâu – P1

Con mèo màu vàng, không liên quan gì đến bơ sữa béo ngậy ở đây, nhưng cứ tạm gọi nó là mèo bơ, vì cái mặt nó hẳn là chảnh đến phát ghét, và cũng vì thế mà nó ít bạn.

Bạn thân nhất của mèo bơ là Trâu vàng, không phải vì anh trâu màu vàng mà vì anh trâu này rất thích màu vàng. ” Màu vàng hợp với anh lắm đó.” đó là câu nói ưa thích của anh trâu khi đề cập đến vấn đề màu sắc.

Bởi thế nên cái huy hiệu trên cánh cửa , lúc 2 đứa nó quyết định xây nhà ở chung, nhất định phải màu vàng kim mới được. Cái huy hiệu để báo cho người khác biết đây là nhà của mèo và trâu , có màu vàng kim và cầu kì nổi bật hết sức.

547123_506574389357192_600435826_n

Anh Trâu vàng khá ưa nhìn, thật ra phải nói là đẹp mã. Tất cả họ hàng, bạn bè của mèo bơ đều công nhận điều này, chỉ có là…vâng, tất cả mọi người đều thòng thêm một nhận xét gì đó sau cái cụm này.

Anh trâu vàng nhìn đẹp mã và lãng tử, anh vẽ vời cả ngày, và lúc nào cũng im im. Thật ra là anh nói rất nhiều, nhưng chỉ nói với những người rất thân thôi, nên ai cũng nghĩ anh kiệm lời và lạnh lùng. Mấy con dê cái có vẻ rất ưa cái vẻ này của anh. Phải nói là bên anh không lúc nào thiếu dê cái cả.

Chuyện đó thì cũng không có gì đáng bận tâm.

Có một em dê cái lai cua. Em này xinh đẹp nổi bật, chân dài miên man, da trắng hồng, lông min màng. Đánh bật tất cả mọi em dê dám mon men lại gần anh trâu vàng. Anh trâu vàng xưa nay rất có cảm tình với họ nhà cua, nên cũng chấp nhận để cho em í ở cạnh anh, quấn quýt suốt ngày, phụ anh tất cả những việc mà em có thể phụ.

Chuyện này cũng không có gì đáng phải bận tâm.

Anh Trâu vàng ngoài việc đẹp mã, hát hay, vẽ đẹp, phóng khoáng, ga lăng, đa tình ra, anh còn cưng người yêu cực kì. Năm đầu tiên khi mèo Bơ và anh Trâu vàng dọn về ở chung một nhà vì lí do kinh tế, anh Trâu vàng đang có tình cảm với một anh Trâu vàng khác, nhà ở cánh đồng phía bắc.

Chuyện này thật ra cũng không có gì đáng phải bận tâm.

Có một ngày, trời nắng đẹp, mèo bơ ở tầng dưới tiếp khách mệt muốn chết, anh Trâu vàng không thèm xuất hiện cùng để phụ giúp như lẽ ra anh nên như vậy, mà đóng cửa im ỉm trên phòng, không thèm đếm xỉa gì đến mèo Bơ.

Mèo bơ mặc dù tiếp khách 1 mình rất mệt, nhưng vì nghĩ hôm qua đã ăn phạm vào phần bánh của anh Trâu vàng, nên anh giận, hôm nay ko thèm phụ chăng?

Hết giờ làm việc, anh Trâu vàng đột nhiên xuất hiện ở ngưỡng cửa, hỏi mèo Bơ Đi chơi không. Ý anh là 2 đứa nó sẽ cùng đi chơo.

Mèo bơ vốn bơ bơ với tất cả mọi thứ, nhưng được đi ra ngoài chơi , đặc biệt là được người khác chở đi chơi thì không thể chối từ. Nó lập tức đồng ý. Trên đường đi, hết sức để ý đến biểu hiện của anh trâu vàng, mèo Bơ nghĩ là anh trâu đang giận.

Cả một lúc lâu, anh Trâu mới lên tiếng kể chuyện trong lòng. Thì ra anh ấy đang buồn chuyện tình cảm.

Chuyện này mới thật đáng để bận tâm.

Xếp lại…

…hay là nỗi khát khao được sống …

với đúng nghĩa cuả nó..

Nhìn lại những ngày đã qua, tất cả thật đẹp, nhưng cũng thật hoang đường.
Con Mannequin này, được mua ở xa về, các số đo theo style Châu Âu và cao cấp hơn những con Mannequin made in China đầy rẫy ngoài kia. Bây giờ nó đứng một góc bên giếng trời, im lìm ngẫm nghĩ.

Cái góc nhỏ ám khói này, từng là nơi nhuộm vải của nhóm Textile. Bây giờ chỉ như một góc bếp hoang phế.

Tấm màn bằng giấy, những con dressform cũ…và cả khung cửa sổ u buồn này…chỉ còn mỗi mình mình buồn bã nhìn chúng.
…một cái gì đó đã qua rồi…chỉ là một cái gì đã qua thôi sao…?

Mình là đứa học trò luôn đến muộn, cũng là đứa học trò cuối cùng. Rốt cuộc cũng chỉ như một kẻ đứng ngoài quan sát. Và là kẻ cuối cùng ngắm nhìn những tàn tích này.
Thế giới ngoài kia, rộng lớn hơn cái thành phố này rất nhiều.
Mình sẽ ra đi…Môt ngày nào đó nhất định quay trở về, và sẽ không phải chỉ là kẻ nhìn ngắm nữa đâu. Nhất định….

Thư gửi thời gian…

 

Hi 19 tuổi, sinh viên năm nhất. Từ phố núi xinh đẹp, cô xuống thành phố náo nhiệt học đại học với một nỗi niềm háo hức khó tả.

Trường mới, lớp mới và cả chỗ ở mới. Không có kẻ thù nào, tất cả đều có thể là những người bạn. Cô háo hức làm quen, háo hức chuyện trò, háo hức thi tuyển vào các câu lạc bộ đình đám của trường và háo hức tham gia vào những hoạt động dành cho sinh viên mới.

Hối hả, hối hả tới cả mùa hè xanh đầu tiên trong đời đi học. Ở phố núi quê nhà, tất cả đều đẹp và êm đềm. Dù buồn hay vui trời vẫn cứ đẹp mơ màng như thế. Đôi khi vui mà thấy lòng vẫn thơ thới buồn. Còn bây giờ nhiều khi không biết là mình có còn những cảm xúc đó hay không nữa.

Kết thúc chiến dịch mùa hè xanh, họp mặt cả đội chia tay một buổi ra trò. Hi lại  tất tả lao vào một lớp luyện Tiếng Anh. Cũng chả biết tại sao lại cứ lao đi như thế nữa. Hối hả, hối hả.

Trung tâm Tiếng Anh cũng gần trường, học xong trên trường Hi lao thẳng đến chỗ học mới. Vừa kịp lúc Thầy đang chuẩn bị bài giảng. Hi chưa ăn tối, cảm giác có chút uể oải. Lớp học chỉ tầm hai chục người, phần lớn là những anh chị đã đi làm. Hi nhỏ tuổi nhất. Vừa bước vào lớp mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Hi. Hi cũng cuối đầu chào ông giáo đạo mạo với cặp kiếng trắng và tóc hoa râm. Cũng chả kịp để ý bên cạnh thầy có một người nữa cũng mặc áo trắng nở nụ cười có răng khểnh chào mình rất trìu mến nữa, Hi chạy te vào chỗ ngồi còn sót lại cho mình.

Buổi học bắt đầu một chút , cảm giác thời gian trôi đi rất nhanh., là đã tới lúc giải lao giữa buổi. Hi đang hí hoáy ý tưởng cuối cùng vào sổ tay thì  người mặc áo trắng tiến tới, và làm quen.  Anh dúi vào tay Hi một bịch bánh ngọt cho giờ giải lao. Hi hơi bỡ ngỡ, và khẽ nhìn quanh, nhận ra mọi người đều đang thưởng thức phần ăn giữa buổi mà trung tam tiếng anh dành cho học viên, vì tầm giờ này mọi người thường bị lỡ suất ăn chiều trước khi vào lớp học.

Anh là TA- trợ giảng của trung tâm. Khuôn mặt sáng sủa ưa nhìn, hơi gầy nhưng khó có thể nói là không đẹp trai. Tất cả cũng không có gì quá đặc biệt, vì người đẹp trai thì cũng nhiều, nhưng anh lại có một nụ cười như toả nắng làm sáng bừng cả gương mặt. Nụ cười đó cứ níu lấy tim người đối diện và lởn vởn như cơn gió nhẹ trong ánh nắng vàng mật của phương Nam. Anh là sinh viên năm cuối cùng trường Đại Học với Hi. Có thể gọi là đàn anh, anh thầy.

Đôi khi Hi chững lại, để tỉnh táo hơn. Cô trước giờ rất dị ứng với thứ cảm giác choáng ngợp trước những anh chàng cô nàng quá đẹp và hào nhoáng. Cô biết họ ở một thế giới không dành cho mình. Cô hay len lén nhìn TA, phân tích từng đặc điểm trên khuôn mặt anh. Da mặt trắng trẻo và mang nét thư sinh, sống mũi gầy thanh tú trên khuôn mặt hơi xương. Đôi mắt bình thường với ánh nhìn trong trẻo. Khuôn miệng hơi lộ răng. Tổng thể các nét không có gì quá đặc biệt. Nhưng mỗi khi anh cười với cô, cô biết trái tim mình đang đổ gục.

Với tư cách trợ giảng và cũng là đàn anh cùng trường đại học, anh có vẻ đặc biệt chiếu cố Hi, hay dành phần bánh nhiều hơn cho cô, và nhắc nhở cô các phần cô đã bỏ sót vì tật hay đi học trễ.

Trong lớp học, ngoài Hi còn có một bạn gái cùng tuổi, học khác trường đại học. Một chị hotgirl trắng trẻo xinh đẹp và một chị khoảng 30 đẹp mặn mà quyến rũ.

Có một ngày Hi đột nhiên đến lớp hơi sớm hơn thường lệ. TA đang chuẩn bị thiết bị và dụng cụ cho buổi học đang sắp bắt đầu. Trong căn phòng máy lạnh với ánh sáng mờ ảo ( do chưa tới giờ học) chỉ có cô và anh. Bình thường Hi luôn muốn tìm cơ hội để nói chuyện riêng với anh, nhưng thật khó. Cô quá non nớt và quá nhút nhát để có thể thực hiện bất kì hành vi cưa cẩm nào. Vậy mà hôm nay, có cơ hội ở riêng với người cô thầm mến, một cách bất ngờ như vậy, Hi lại không biết nói gì. Hai người im lặng rất lâu và mải theo đuổi ý nghĩ của riêng mình, rốt cuộc đã không nói với nhau câu nào trong suốt khoảng thời gian đó, cho tới khi lớp học bắt đầu.

Hj thầm nghĩ đau khổ, chắc anh ấy không có ý gì với mình cả.

 

Vốn tính cách hay nghĩ ngợi và che giấu cảm xúc, rất lâu rất lâu sau đó, khi không còn cơ hội gặp TA vì lớp học đã kết thúc, Hj đem câu chuyên của mình kể cho T, đứa bạn thân nhất. Cô hỏi T, mình không xinh , phải không? T phủ nhận điều đó và cho rằng Hj rất có duyên. Nhưng trong Hj luôn có cảm giác là cô mập và cao to.

Sau đó rất lâu, khi đã trải qua rất nhiêu song gió, và những tình yêu đã trả hết duyên nợ ngắn ngủi. Có 1 ngày Hj ra đường và cảm thấy sao hôm nay nắng đẹp đến vậy và bất chợt nhớ đến nụ cười toả nắng hôm nào.

Có rất nhiêu thứ để nhớ và nhiều thứ đẹp đẽ đã từng đi qua, nhiều cơn say nắng và cả những yêu đương nồng ấm, nhưng sao nụ cười toả nắng đó vẫn còn đọng lại đâu đây? Hj tự cảm thấy khôi hài, vì năm đó, tình cảm cô dành cho TA vốn chưa từng nở hoa ngày nào. Đó dường như là cảm xúc của cô bé năm nhất dành cho đàn anh đáng kính của mình.

Cô vào quán cà phê quen và giở cuốn sách đang đọc dở, định tận hưởng một buổi chiều đẹp. Đột nhiên có ai đó xuất hiện trước mặt, không lẽ lại có giai định làm quen mình sao, Hj thầm nghĩ, thật ra cô cũng đã quen với chuyện này. Hiện tại cô đã khác xưa rất nhiều. Cô gái ở tuổi 30 đẹp mặn mà với những đường cong chuẩn mực. Cô cũng biết cách làm cho mình trông khác biệt mà không hở hang, mái tóc xoăn màu nâu đỏ cùng màu son thời thượng hút mắt người nhìn. Sau bao nhiêu song gió, thất bại, vật vã và tự mình đứng dậy, khép mình hơn và tự kiêu hãnh nhiều hơn, cô hiện tại đã trút bỏ hết cái vẻ khờ khạo của cô bé sinh viên năm nào. Cô ngước nhìn lên và ánh mắt chợt dừng lại.

Là khuôn mặt hơi xương thanh tú, nhưng đường nét rắn rỏi hơn nhiều, là TA. Anh không chào cô bằng nụ cười toả ra thứ ánh nắng kì diệu có chiếc rang khểnh của ngày trước, mà mang dáng dấp của một người đàn ông. Anh mỉm cười lịch thiệp, nhưng tia nhìn sắc bén ánh lên trong đáy mắt. “ Nhớ anh không?”

Làm sao cô quên được. Anh vẫn như xưa, chỉ là rắn rỏi và mang vẻ hấp dẫn đàn ông hơn nhiều. Nhưng, khôi hài là, sao anh nhận ra cô. Cô thật sự đã thay đổi rất nhiều, hay là cô tưởng tượng như vậy nhỉ? Cô không biết. Nhiều cảm xúc khiến cô hơi có chút bị động trước mặt anh. “ Anh biết em sao?”

Cô hỏi lại. Cô muốn chắc anh không nhầm mình với 1 ai đó khác.

“ Anh đã luôn nhớ đến em.” Anh mỉm cười , một nụ cười hiền lành và trưởng thành , so với trước kia.

By Con meo ben cua so. 06/03/2011

Thích VS yêu??

 

Đứng trước người mà bạn Thích, Tim của bạn sẽ Đập nhanh hơn.
Nhưng khi đứng trước người bạn Yêu, bạn sẽ chỉ cảm thấy Vui hơn.
Nếu đứng trước người mà bạn Yêu, thì mùa Đông sẽ như mùa Xuân.
Còn khi đứng trước người bạn Thích, mùa Đông chỉ Đẹp hơn.
Nếu bạn nhìn vào mắt người bạn Thích, bạn Thẹn thùng.
Nhưng nếu nhìn vào mắt người bạn Yêu, bạn sẽ Mỉm cười.
Ở trước mặt người bạn Thích, bạn không thể Nói những gì mình nghĩ.
Nhưng nếu ở trước mặt người bạn Yêu, thì bạn hoàn toàn Có thể nói.
Khi đứng trước người bạn Thích, bạn bắt đầu cảm thấy Ngượng.
Nhưng trước người bạn Yêu, bạn có thể “Show your own self”.
Bạn sẽ không thể nhìn thẳng vào mắt người mà bạn Thích.
Nhưng bạn sẽ luôn mỉm cười khi nhìn vào mắt người bạn Yêu.
Khi người mà bạn Thích khóc, bạn sẽ lập tức an ủi.
Nhưng khi người mà bạn Yêu khóc, bạn sẽ khóc cùng người ấy. 

Nhung cam giác va  Thích thuong bât nguôn tu cái Tai.
Nhung nhung cam nhân va Tình yêu lai hay băt đâu băng Đôi măt.
Cho nên khi ban không còn Thích ai đó nua, thì tat ca nhung gì ban cân làm là chinh lai đôi tai cua mình.
Nhung nêu ban không còn Yêu ai đó nua, và môi khi ban nhăm măt thì Tình yêu lai tro lai trên nhung giot nuoc măt và mãi mãi đong lai trong Trái tim cua ban.
Ban se co thê se không tìm thây đuoc nguoi lý tuong nngay ca khi ban có thê sông voi nguoi đó.
Nhung ban đã tìm đuoc môt nguoi lý tuong nêu ban không thê sông thiêu nguoi đó.

“Tình yêu có muôn vàn điêu kỳ diêu Và trong muôn vàn điêu kỳ diêu có tình yêu”.

 

( cop nhăt)

Ai rồi cũng phải khác đi

 

 

Mực Tím – Thứ Bảy, 18/12

Bạn có bao giờ tự hỏi, “Liệu sau vài năm nữa, mình sẽ như thế nào? Xinh đẹp hơn? Thành đạt hơn? Giỏi giang hơn?”, nhưng bạn có bao giờ nghĩ, vài năm sau, tính cách của bạn hoàn toàn khác hẳn với bạn-bây-giờ?

Tôi thấy chị thay đổi tính cách quá nhanh…

Cách đây hai năm, tôi lặng thầm dõi theo từng entry của chị, nội dung toàn những những show ảnh Harajuku màu mè, những mối tình nóng bỏng rồi cũng đóng băng rồi tan chảy, những câu chửi thiếu văn hóa và không-thể-chấp-nhận…

Lúc ấy chị học lớp 11, ở một trường dân lập, và đang đóng một vai trong NKVA…

Tôi tự hỏi: “Những thành phần thế này, sau này cống hiến được gì cho xã hội?”

Vài năm sau…

Khi tôi học lớp 11 như chị khi xưa, chị đã “lột xác”, trưởng thành…

Những entry của chị về cuộc sống khiến tôi ngưỡng mộ… Chị ăn mặc thời trang, tỏ ra thành đạt và hiểu đời. Hiện nay chị vẫn đóng phim. Tuy chưa nổi tiếng, nhưng số tiền chị kiếm được cũng khiến những người đang 18 tuổi như chị phải suy nghĩ.

Tôi sững sờ.

Chị mới 18 tuổi…

Những entry của chị nhẹ nhàng hơn xưa, bí ẩn hơn và cũng huyễn hoặc hơn…

Tâm hồn chị đẹp dần…Chị biết thương ba mẹ, yêu cuộc sống và mỉm cười với mọi người.

Tôi trầm trồ.

2 năm trước, chị thác loạn và bốc đồng, xốc nổi

Điều gì đã khiến chị thay đổi nhanh đến vậy?

_____o0o_____

Tôi biết đến anh khi hình anh được đưa lên một tờ báo teen.

Nhìn mặt anh rất hiền.

Năm đó anh học lớp 11, và thành tích của anh là 10 năm học sinh giỏi.

Tôi thán phục.

Chưa đầy một năm sau, tôi được dịp biết anh…

Anh theo trào lưu teen hiện giờ…

Anh là một 9x đúng nghĩa, xài điện thoại xịn, đi xe tay ga, ăn mặc cầu kỳ…

Anh xa lạ và lạnh lùng…

Tôi không còn nhận ra anh như ngày nào…

Người mà tôi biết đấy ư?

Lúc trước, tâm hồn anh sâu lắng với bao entry khiến đầu óc tôi mụ mị…

Bây giờ, entry anh là những kí hiệu đôi khi khó hiểu và những câu chửi tôi không thể chấp nhận…

Anh tự tin đến mức tự kiêu, dù bản thân anh, so với 9x hiện tại, chưa gặt hái được điều gì quá to tát.

Tôi đặt một nghi vấn: Vì lý do gì, anh phải cố chối bỏ bản chất thật sự của mình?

_____o0o_____

Ngày đó, em hồn nhiên, dễ thương. Những gì được em cho là đẹp, thì nó đẹp thật. Những gì được em ưa thích, thì chưa chắc nó xứng đáng được như thế.

Em cho tôi cảm giác thoải mái khi bên cạnh, dù đôi khi giữa chúng ta là những khoảng lặng đến buốt lòng…Tôi không muốn đề cập đến hoàn cảnh tôi quen em, vì nó nhạt mờ lắm. Hẳn em cũng thế, phải không?

Nhìn em, ban đầu tôi nghĩ rằng em cũng như bao teen hiện tại, chưa nghĩ gì quá xa cho tương lai và còn bồng bột ở hiện tại lắm lắm…

Nhưng em biết tiếp thu những ý kiến từ người khác, và nhất là em chịu lắng nghe tôi…

Tôi vui vì điều đó.

Tôi tin sau này em sẽ thành công.

Đúng một năm sau.

Tất nhiên tôi thân em hơn, và giữa chúng tôi có khoảng im lặng đáng sợ, cũng không sao cả.

Nhưng tôi thấy em đã khác.

Đúng là em quá chững chạc so với tuổi của mình, khi trong một năm mà em đã “lột xác” trọn vẹn đến vậy…

Lăng kính của em về cuộc sống cũng dần chỉ theo ý nghĩ chủ quan của em…

Em từ bỏ mọi thứ thuộc về teen. Với em, điều đó “thật phi nghĩa và lãng xẹt”. Em không thích chơi với chúng bạn hay theo phong trào, em thích những gì cổ điển và tri thức. Em tôn sùng những điều thuộc về điểm số, bằng cấp và danh hiệu.

Em cáu gắt khi mục tiêu đặt ra không như em muốn…

Em từ bỏ những kỉ niệm tuổi học trò.

Em cho rằng những gì em thấy xấu, tức là nó xấu. Những gì em sùng bái, ắt hẳn nó là một kiệt tác luôn được người đời tuyên dương…

Tôi bắt đầu khựng lại, dè dặt trước em…

Bởi biết đâu, đôi khi một hành động vô ý nào đó của tôi (quá nhí nhảnh hoặc thuộc dạng “hơi teen” chẳng hạn) sẽ khiến em không dễ chịu, rồi em cho rằng: “Vớ vẩn”.

Tôi tự hỏi, điều gì đã gọt giũa em tôi nhanh đến vậy…

_____o0o_____

Ai rồi cũng phải khác đi. Chính Nguyễn Nhật Ánh còn làm một bài thơ trong tác phẩm “Mắt biếc”, có đoạn:

“Ngậm trên môi

Một nhành cỏ dại

Chợt hiểu rằng

Tôi đã khác tôi xưa…”

_____o0o_____

Với chị, tôi cảm thấy vui khi chị thay đổi theo chiều hướng tích cực.

Với anh, tôi hụt hẫng vì anh xa tầm với của tôi mất rồi.

Với em, tôi hơi buồn vì hình ảnh khi xưa mờ nhạt dần. Em của tôi quá chững chạc đến mức tôi không thể nào “sánh bằng” được nữa…

Thời gian đẽo gọt con người tài tình thật.

Twinkle®

ĐIỀU TÔI MUỐN BIẾT.

Điều tôi muốn biết

Tôi không quan tâm bạn mưu sinh thế nào mà chỉ muốn biết bạn khao khát điều gì và có dám mơ ước đạt được điều mình đang khao khát không?

Tôi không quan tâm bạn bao nhiêu tuổi mà chỉ muốn biết bạn có dám như một kẻ ngốc liều mình vì tình yêu, vì những ước mơ và vì một chuyến phiêu lưu để được tồn tại trong cuộc đời này không?

Tôi không cần biết điều gì mới phù hợp với ước mơ của bạn mà chỉ muốn biết bạn đã dám đối mặt với nỗi đau bị cuộc đời dối trá hay lại khép chặt lòng mình vì e sợ lại một nỗi đau khác?

Tôi muốn biết bạn có dám ngồi lại với nỗi đau của tôi hay của chính bạn; có dám khiêu vũ thật điên cuồng để sự say mê tràn ngập đến tận đầu ngón tay và ngón chân của mình mà không cần phải e dè giữ ý, phải thực tế hay phải luôn nhớ đến những giới hạn của con người?

Tôi không quan tâm câu chuyện bạn kể có thật hay không mà chỉ muốn biết bạn có dám làm thất vọng người khác để thành thật với bản thân mình? Liệu bạn có thể chịu đựng bị kết tội phản bội mà vẫn không phản bội lại chính nhân cách của mình? Liệu bạn sẽ trung thực và vì thế sẽ đáng được tin cậy chứ?

Tôi muốn biết liệu bạn có nhận ra vẻ đẹp dù cho hằng ngày nó chẳng hề xinh đẹp, và liệu bạn có thể quyết định cuộc đời mình mà không cần sự hiện diện của Chúa?

Tôi muốn biết liệu bạn sẽ chịu đựng được thất bại của lẫn bạn và tôi, đứng bên bờ hồ mà hét vang đến tận trời cao là “có”?

Tôi muốn biết liệu bạn có thể thức dậy dù sau đêm dài đau khổ, thất vọng, kiệt sức và rã rời mà làm những gì phải làm cho các con của bạn không?

Tôi không quan tâm bạn là ai hay làm sao đến được đây. Tôi chỉ muốn biết liệu bạn có thể sát cánh cùng tôi trong lửa đỏ và sẽ không chùn bước thoái lui?

Tôi không quan tâm bạn đã học ở đâu, những gì và của ai. Tôi chỉ muốn biết liệu bạn có thể một mình đối diện với bản thân chân thật như người bạn bạn có bên mình trong những giây phút đơn độc?

 ( cóp nhặt)