Kira Kira

Kí ức không còn rõ ràng nữa, chỉ nhớ mang máng đây là tên một cuốn sách mà mình đã đọc vào một ngày mưa cuả thời cấp 3: lấp lánh, lấp lánh,….

Đã lâu lắm rồi và mình cũng đã khác xưa rất nhiều. Nhưng cái cảm giác run rấy mênh mang  của ngày xưa tới bây giờ vẫn còn đó. Cái thời rất mơ mộng và chỉ thấy tương lai là cái gì mờ ảo, lấp láng, lấp lánh phía trước.

Thời đó, mình giống như một con ngựa nhỏ trên cánh đồng hoang … Mình cứ mơ mộng và để cho trí tưởng tượng viễn du khắp các ngóc ngách mà không bao giờ phải đặt ra câu hỏi: để làm gì? Bởi vì rốt cuộc lúc đó, việc học ở trường cấp 3 cũng chỉ có một lí do duy nhất mà cái lí do đó cũng không đủ sức thuyết phục cho cái câu hỏi tréo ngoe kia : Đậu đại học.

Thế mà cũng không hiểu sao mình lại học ở một trường kinh tế nữa.Một đứa chỉ thấy mình đang sống trong lúc mơ mộng và làm cái gì đó-không để làm gì..mà lại đi học một cái ngành đòi hỏi sự thực tế và kết quả rõ ràng,…..Có mạo hiểm quá không? Sau cùng mình nhận ra, kì thi đại học năm nào, cũng chỉ như một bước đệm để mình thử thách cái tôi của mình, khám phá một mình rất khác với những gì mình từng hình dung. Rồi việc học đại học cũng chỉ là buớc tiếp theo trong cuộc hành trình tìm kiếm không ngơi nghỉ, cái gì mình thật sự muốn làm trong đời.

Đến bây giờ mình vẫn như kẻ viễn du, đi ngang qua cuộc đời, và cả những gương mặt thân quen, chỉ mang thheo lí tưởng và cái tôi yếu ớt của bản thân. Cả hai thứ đó đều lấp lánh, không rõ ràng, và mình bị ám ảnh bởi điều đó,..

….Có một ngày nào đó, muốn dừng tất cả lại, tìm về với bản năng của mình, ngơi nghỉ,…

à, tại sao mình lại không phải là nhà văn? bởi mình biết, những gì mình viết ra, vốn ” chẳng để làm gì”. Mình không viết để phục vụ một ai hết, viết để thỏa mãn cảm xúc của chính mình, bộc lộ một cái tôi nào đó lẩn khuất bên trong, vậy thôi.

Mình cứ sống bản năng mãi như vậy sao? mình học được rằng, người ta sử dụng bản năng tốt nhất khi đã qua trải nghiệm và suy nghĩ rất rất nhiều. Hẳn là gấp ba, bốn lần người bình thường. Sao cho tới lúc cần phải đưa ra quyết định, tất cả mọi thứ tập hợp vào một quyết định cuối cùng: cảm xúc, kinh nghiệm, thế giới quan được đúc kết qua tháng ngày và mong ước, nguyện vọng của bản thân. Một quyết định và một cuộc sống quá bản năng đôi khi đúng, đôi khi sai, nhưng rốt cuộc thì mình đã luôn mãn nguyện và không hối tiếc bất cứ ngày từng sống nào trong đời. Đó chẳng phải là một kết quả rất đáng mong muốn sao?

 

 

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s