” Trong quán cafe nhỏ, mỗi ngừơi đều đang đợi một người…”

Mình không phải là một Fan của ngôn tình, vì cảm thấy bản thân hơi bị thực tế, ít mơ mộng. Cho nên, mặc dù nghe đến cuốn sách cũng lâu rồi, chẳng qua do 1 lần search từ khoá ” cafe đợi một người” vì hôm đó xui xẻo, bị người ta cho leo cây, nên mới phát hiện , thì ra trên đời nhiều người cùng cảnh ngộ đến thế, đến nỗi có thể viết ra luôn thành 1 cuốn tiểu thuyết.

“Trạch Vu đang đợi một người con gái mà trước mặt người ấy anh không phải nguỵ trang. Bách Giai đang đợi một người con trai mà cậu ấy không phải chịu áp lực lựa chọn. A Thác đang đợi một cô gái tốt biết cách trân trọng bản chất thuần phác của anh…
Trong quán cà phê Đợi Một Người, bên những tách cà phê hương vị khác nhau, chúng tôi đều đang đợi lời giải cho bài toán của trái tim mình…”

 

Cafe đợi một người
Cafe đợi một người

mình rất thích cafe. Nhưng chưa bao giờ có ý định đọc cuốn sách này. Cho tới một ngày trái gió trở trời thế nào, lại vớ vào cái file audio nghe thử. Thế là bị cuốn theo luôn.

Các nhân vật đều rất dễ thương , khác biệt cuốn hút, mà ko có vẻ hư cấu, vì ta luôn từng gặp một ngừoi như thế ở đâu đó rồi, chẳng qua, đa số chúng ta đều ko giống A Thác, đều đã bỏ qua họ, lặng lẽ với nỗi niềm của chính mình. Nhưng rồi cuốn sách, như 1 ly nước lọc trong vắt, trong những ngày người ta đắm chìm trong Trà Sữa và cafe ngoại lạt lẽo, thì thầm với ta về vẻ đẹp của những khi chờ đợi và nhìn ngắm thế giới.
Chờ đợi có ý nghĩa gì chứ. Mình rất ghét chờ đợi. Thật đã có nhiều lần trong đời, mình cố làm mọi cách để bản thân không phải chờ, nhưng những lần đó, sau này nhìn lại, thấy hình như đều có nhiều hay ít sai lầm.
Nếu chúng ta cứ mãi ca bài ca ” không hối tiếc” tức là ta đã chẳng học được gì từ sai lầm quá khứ của mình.

có những bài học rất dễ nhận ra, rất dễ học được, té dập mặt 1 2 lần, là nhận ra ngay. Nhưng có nhũng bài học, sau rất nhiều thăng trầm biến cố, vẫn ko hiểu nổi, sai lầm là do đâu, sao người lại bỏ ta mà đi? sao ta lại bị bỏ?

bao nhiêu là mâu thuẫn, dằn vặt, căm ghét, thù oán…ko cho ta nổi một lời giải thích đáng

tôi là một người, …luôn cảm thấy lạc lõng. Tôi luôn cảm thấy tôi ko thuộc về thế giới này, ko liên quan gì đến nhũng người xung quanh. Cái họ thấy rất vui, rất thú vị, tôi ko tài nào cảm nhận được, cái tôi thấy rất hay ho, lại ko có người chia sẻ

tôi cứ như vậy , cảm thấy bản thân mình có cái gì đó hư hao, không hoàn chỉnh, không thuộc về bất cứ nơi nào

cho tới lúc tôi gặp anh ta , cho tới tận giờ này, anh ta là một trong 2 người bạn quan trọng nhất, đối với đứa kì quặc, là tôi đây

nhưng rồi cũng tới một ngày, tôi bị cho ra rìa

chả có lý do nào đích xác cho sự việc đó, hay nói đúng ra , có quá nhiều ly do để không thể níu kéo thứ tình cảm 5 năm đó, đối với 1 đứa rất thường xuyên ở một mình mà nói , đó giống như cả cuộc đời đã trôi qua

tôi từng ước gì mình có thể như A Thác, đấm vào mặt anh ta một cú thật mạnh, chất chứa tất cả bực tức trong lòng, rồi chúng tôi có thể tiếp tục làm bạn

vấn đề là, tôi đã không thể.

cuối cùng, tôi chỉ có thể đồng ý với Tư Huỳnh

 

” Không có vấn đề ai tốt hơn ai, chỉ có vấn đề tôi là loại con gái nào.”

cho nên, thật ra cũng không cần nhìn mọi thứ một cách quá nặng nề, quá kinh khủng. Đời mà, cũng phải nếm mùi một số lần chứ. Hạnh phúc suôn sẻ mãi, có khi lại thành nhạt. Nếu đời luôn cho ta dễ dàng có được thứ mình xứng đáng được hưởng , có phải cuộc đời sẽ mất rất nhiều hương vị hay ko?

Mấy năm nay, tôi đã trở thành bạn tốt của rất nhiều quái nhân, tôi phát hiện ra quá trình học tập cùng với việc cuộc đời có hạnh phúc không chẳng liên quan gì đến nhau cả, quan trọng là thái độ sống của mỗi người: có thể nhìn bản thân cùng thế giới này một cách hài hước hay không.

” Chuyện đời khó đoán, nhũng chuyện tốt đẹp xưa nay lại càng khiến người ta khó lòng tưởng tượng.”

Nếu có một ngày bạn thấy cuộc đời thật đáng chán chường và mệt mỏi, hay là pha một cốc ca phe và lấy file audio nghe cuốn sách này thử xem, biết đâu bạn sẽ nhận ra một ai đó giống mình

còn không

email cho tôi thử xem, biết đâu tôi giúp được gì cho bạn.

conmeobencuaso@gmail.com 

Advertisements

trân châu?

 

”'” Trên bờ biển năm nay, ngư dân đánh bắt được rất nhiều trai, có con vẫn còn ôm ngọc lóng lánh, nhưng cũng có con đã vứt bỏ hòn ngọc của mình, chỉ còn trơ vỏ

Vốn là một hạt cát, được con trai yêu thương bao bọc mới trở thành ngọc quý, được năm tháng mài dũa mới trở thành trân châu….”
( Sở Kiều Truyện)

Đọc cuốn Suối Nguồn- The Fountainhead

Mình bắt đầu đọc cuốn sách vào một ngày tháng 5 của năm thứ 2 Đại Học, và sau khi ra trường khoảng 4 năm thì đọc lại 1 lần nữa. Vẫn có thể nói đó là cuốn sách yêu thích nhất của mình, xếp trước cuốn Rừng Na Uy.

Hồi còn sinh viên, mình vừa đọc vừa bỏ dở cuốn sách,…do những ấn tượng ban đầu. Cả 2 nhân vật chính Roak và Dominique, cả 2 được xây dựng một cách quá cực đoan và quá hoàn hảo. Họ nhất quyết và trọn vẹn là chính họ, không quanh co, không thay đổi giống như đa phần chúng ta. Chính vì vậy mà họ có gì đó quá lí tưởng, quá ko thực tế, quá khó nuốt.

” Cậu ta luôn nhìn thẳng vào người đối diện, và đôi mắt chết tiệt của cậi ta không bỏ sót một thứ gì, có điều…cậu ta luôn làm cho người đối diện cảm thấy họ không tồn tại.” ( Roak- Suối Nguồn)

Năm đó còn nhỏ, trong tâm luôn có 1 cảm giác thích dán nhãn. Mới đọc những trang đầu đã dán nhãn, Roak là như này, Dominique là thể loại này, Petey là như này, và Catherine là thế kia….Mình nhìn đời như một con ếch nhìn miệng giếng như vậy. Mặc dù mình biết mình đang đọc một cuốn sách hay, nhưng nó hay cỡ nào, mình không hoàn toàn hiểu được, có một cái gì đó quá tầm với của mình.

Nhưng rồi cho đến khi mình đọc lại 1 lần nữa, khi đã trưởng thành và nếm đầy đủ hơn cái hiện thực khắc nghiệt khi ra làm nghề, có thể là bất kì nghề nào, đều phải đối mặt với cái mà nhân vật của Suối Nguồn đã đối mặt, khác nhau tuỳ mức độ ngây thơ của mỗi người. Khi đó, mình mới đủ kiên nhẫn và điềm tĩnh để ngồi đọc từng dòng và hiểu về từng nhân vật mà Ayn Rand đã xây dựng.

Cuốn sách đã không thay đổi mình, mà chính mình đã thay đổi và cuối cùng mới thấy được chiều sâu của cuốn sách.

” Những gì quý giá và thiêng liêng chính là những thứ mà chúng ta không muốn chung chạ với ai. Nhưng bây giờ chúng ta được dạy phải ném tất cả những gì chúng ta có ra chỗ công khai cho mọi người cùng mổ xẻ. Chúng ta được dạy phải tìm niềm vui ở những tiền sảnh đông người. Ý tôi là chúng ta không có thậm chí 1 từ để đặt cho trạng thái tự-thấy-tràn-đầy, tự-thoả-mãn trong đời sống tinh thần của con người. Khó có thể gọi nó là ích kỉ hay vị kỉ. ” ( Trích dẫn Suối Nguồn)

một cuốn tiểu thuyết cho thời đại của chúng ta, nhưng có lẽ Ayn Rand đã ko cố ý viết riêng cho chúng ta.

Hàng ngàn năm trước đây, có một người lần đầu tiên tìm được cách tạo ra lửa. Người đó có lẽ đã bị thiêu sống bằng chính ngọn lửa mà anh ta dạy những người anh em của mình cách thắp lên. Anh ta bị coi là một kẻ xấu vì đã có quan hệ với ma quỷ, thứ mà loài người luôn khiếp sợ. Nhưng từ đó trở đi, loài người có lửa để giữ ấm, để nấu nướng, để thắp sáng trong hang động. Anh ta đã để lại cho họ một món quà mà họ từng không hiểu và anh ta đã xua bóng tối ra khỏi trái đất này. Nhiều thế kỷ sau, có một người lần đầu tiên tạo ra cái bánh xe. Người đó có lẽ đã tan xác dưới những bánh xe mà anh ta dạy những người anh em của mình cách làm. Anh ta bị coi là một kẻ phạm tội vì đã mạo hiểm vào vùng đất cấm. Nhưng từ đó trở đi, loài người có thể đi tới mọi chân trời. Anh ta đã để lại cho họ một món quà mà họ đã không hiểu được và anh ta đã mở những con đường trên mặt đất”.

Mình đã chỉ nhận ra sự quý giá của những dòng này khi bước chân ra đi làm. Chỉ có lúc đó, mình mới cảm nhận được cái quý giá của việc tạo ra, “create”, chứ không phải là chỉ ban phát những món quà từ sự sáng tạo của người khác.

Không hề có bà Wayne Wilmot; chỉ có một lớp vỏ bao gồm những quan điểm của những người bạn của bà nhựng tấm bưu thiếp ảnh mà bà đã từng nhìn thấy, những tiểu thuyết về các điền trang nông thôn mà bà từng đọc; đấy chính là nhựng thứ mà anh đang tiếp chuyện thứ phi vật chất không thể nghe thấy anh nói, hay trả lời anh, điếc đặc và vô cảm như một miếng bông gòn vậy.

Có thấy quen hay không? 🙂

…“Trong những thế kỷ qua, đã có những người đặt bước chân đầu tiên của họ trên những con đường mới; họ không được trang bị vũ khí gì ngoài tầm nhìn của riêng họ. Họ có mục đích khác nhau, nhưng tất cả đều có một số điều chung: bước chân của họ là bước chân đầu tiên, con đường của họ là con đường hoàn toàn mới, nhãn quan của họ không hề do vay mượn, và phản ứng mà họ nhận được luôn là sự căm ghét. Những nhà phát minh vĩ đại – những nhà tư tưởng, những nghệ sĩ, những nhà khoa học, những nhà sáng chế – đều phải đơn độc chống lại những người cùng thời với họ. Tất cả những ý tưởng mới và vĩ đại đều bị chống đối kịch liệt. Tất cả những phát minh mới và vĩ đại đều bị lên án. Động cơ máy đầu tiên bị coi là ngu xuẩn. Chiếc máy bay đầu tiên bị coi là không tưởng. Chiếc máy dệt đầu tiên đã bị coi là ác quỷ. Việc gây mê bị coi là tội lỗi. Nhưng những người đó, với tầm nhìn không vay mượn, vẫn tiếp tục tiến lên. Họ đã chiến đấu, họ đã đau khổ và họ đã phải trả giá. Nhưng họ đã chiến thắng”.

… “Loài người đã được dạy dỗ rằng đức tính tốt đẹp nhất không phải là đạt được một cái gì đó mà là cho đi một cái gì đó. Nhưng một người không thể cho đi những gì mà anh ta không tạo ra. Đầu tiên phải có sáng tạo, sau đó mới là phân phối, nếu không thì chẳng có gì để phân phối cả. Phải có người sáng tạo trước khi có những người hưởng lợi từ sự sáng tạo. Thế mà chúng ta lại được dạy dỗ để ngưỡng mộ những kẻ sống thứ sinh – những kẻ phân phát những món quà mà họ không tạo ra; chúng ta được dạy để xếp họ lên trên những người đã sản sinh ra những món quà đó. Chúng ta ca ngợi công việc từ thiện. Nhưng chúng ta lại nhún vai coi khinh những nỗ lực để thành công”.

Thật ra, trước khi tạo ra bất cứ cái gì đó là của mình, người ta phải học cách là chính mình, một cách trung thực và chân thành nhất. Khi đó, họ mới có khả năng hiểu được mình đang tạo ra cái gì, để làm gì, và bảo vệ nó.

Tôi nghĩ rằng điều xấu xa lớn nhất trên trái đất này chính là việc đặt mối quan tâm cơ bản của mình  vào người khác. Tôi đã luôn đòi hỏi những người tôi thích phải có 1 phầm chất nhất định. Tôi đã luôn nhận ra nó ngay lập tức – và đó là phẩm chất duy nhất tôi trân trọng ở con người. Tôi chọn bạn bè theo cách đó. và bây giờ tôi đã biết đó là cái gì. Một cái tôi tự thoả mãn. tất cả những thứ khác đều không quan trọng.” ( Dominique- Suối Nguồn) 

Ở thời đại này, rất hiếm khi bắt gặp một ai đó biết an vui với cái hiện tại của mình, tất cả đều bất an, tất cả đều cần một chỗ dựa cho tâm thức, tất cả như bầy khỉ nhảy lao nhao trong niềm tuyệt vọng của những giá trị tinh thần cao đẹp đã xuống cấp từ lâu, tất cả đều không tỉm được lối thoát.

Phải nói là trong cơn khủng hoảng của tuổi 25, mình vừa đọc Suối Nguồn, vừa hồi hộp tự hỏi, có phải là không lối thoát thật sao? giống như đi tìm một cái kết cho chính mình và những kẻ “tử vì đạo” như bạn bè cùng chí hướng với mình. Nhưng rồi,…cái kết của câu chuyện là một cái kết nhạt và nhẹ nhàng, có thể là cho đỡ ám ảnh, khi chúng ta đã được thết đãi những sự thật sống sượng, sự giật gân và nặng nề suốt chiều dài cuốn sách.

Dù sao thì đó cũng là cuốn sách đã ám ảnh suốt tuổi trẻ của mình, kẻ đi tìm 1 lý tưởng sống và sự tự tại trong việc bộc lộ bản thân mình.

“Người ta đã nói quá nhiều điều vớ vẩn về tính thay đổi của con người và về sự thất thường của tình cảm… Tôi luôn luôn nghĩ rằng những tình cảm có thể thay đổi được thì thực ra là những thứ không tồn tại ngay từ đầu. Có những cuốn sách tôi thích khi tôi 16 tuổi. Giờ tôi vẫn thích chúng.”

Nhưng rồi có lẽ mình đã quá bị ám ảnh bới cuốn sách , đến nỗi cho rằng, có những thứ tình cảm sẽ không thay đổi, có những người sẽ ở mãi trong tim. Cuối cùng, nhận ra là, đó là điều bất khả nhất trên đời. Ayn Grand có lẽ đã xây dựng cặp đôi chính như một niềm mong ước của tất cả chúng ta. Đó là lý tưởng. Nhưng cái gì lý tưởng không bao giờ tồn tại. Mọi đam mê cuối cùng cũng đều vô ích.

…mọi người đều mong được bất tử. Nhưng họ chết đi cùng với mỗi ngày qua. Khi em gặp họ, họ không còn giống như lần em gặp trước đó. Với mỗi giờ trôi qua, họ lại giết đi một phần trong chính mình. Họ thay đổi, họ bác bỏ, họ mẫu thuẫn – và họ gọi đó là trưởng thành. Và cuối cùng sẽ chẳng còn lại gì cả, chẳng còn gì chưa từng bị đảo ngược hay chưa bị phản bội, như thể chưa từng tồn tại một thực thể mà chỉ là một dãy các tính từ nối tiếp nhau hiện lên rồi mờ đi trên một mớ vật chất hỗn độn. Làm sao họ có thể mong đợi một sự vĩnh cửu khi họ chưa bao giờ giữ nguyên một cái gì dù chỉ trong một khoảng khắc?…

mình đọc cuốn sách lần đầu tiên vào tháng 5 của năm 2 đại học, viết nháp bài review ngu ngốc về nó vào tháng 5 năm 2010, và giờ đưa bài review mới nhất vào một ngày cuối tháng 5/2017. Không biết tại sao cứ vào những ngày tháng 5….?

Về tôi

Có một ngày quyết định khởi đầu một cái blog mới để chiêm nghiệm bản thân, để kể xấu chuyện đời, để tỏ tình trong lặng thầm với một ai đó, để một lúc nào đó tự dưng không còn biết mình là ai trong cuộc đời thực nữa thì có chỗ mà chui ra chui vào, ^^

Cuộc thảm sát Holocaust

Cả tháng qua xem toàn phim chiến tranh, Chiến tranh Việt Nam và phim về chủ nghĩa bài Do Thái, Holocaust xảy ra vào thế chiến thứ 2 khi Đức Quốc xã tấn công diệt chủng người Do Thái. Những bộ phim hay và nặng nề, có lẽ vì chúng phản ánh sự thật cuộc sống những ngày đen tối kinh hoàng đó.

” No place on Earth” là bộ phim tài liệu tuyệt vời về những người Do Thái sống 3 năm dưới lòng đất khi trốn chạy Phát Xít Đức. Những gia đình Do Thái khốn khổ, mỗi thành viên là một chứng nhân lịch sử cho thời kì đó. Lần đầu tiên, qua bộ phim này, mình thấy được cái quan trọng của ” Câu chuyện cá nhân”- Personal History.

( Mỗi người đều có một câu chuyện riêng để kể, về thời kì lịch sửa của mình. Mỗi người đều là một chứng nhân quan trọng của lịch sử. Hãy kể câu chuyện của mình. )

Người ta luôn nói dân tộc Do Thái thông minh, khôn ngoan, giỏi làm ăn và đóng những vai trò chủ chốt trong giới tài chính, nhưng ít ai lí giải được lí do vì sao mà họ có một lịch sử đẫm máu và hết sức bi thương. Cả xấp xỉ 6 triệu người Do Thái đã chết trong các vụ thảm sát tập thể của quân đội Đức. Nguyên nhân là vì sao? có người nói là do Hitle ngay từ thời hoa niên đã bị ám ảnh, dẫn đến căm ghét những người Do Thái sống trong đống tiền bất chấp sự cùng khổ của đa số dân da trắng lúc đó ở Đông Âu. Y là một tên cuồng tín bênh hoạn.

Nhưng sau khi đọc các nghiên cứu về dân Do Thái, nói thiệt là không biết bên nào hơn bên nào. Dân Do Thái cuồng tín cả một dân tộc, họ chỉ tham lam, chứ không tàn độc. Còn Hitle và chủ nghĩa Phát Xít thì tàn hại dã man người khác. Đạo Do Thái là yếu tố chính thống nhất người Do Thái mặc dù mức độ họ theo đạo đó có khác nhau. Dân Do Thái tin vào Đức Chúa Trời của họ, dầu có trải qua mất mát, đau thương, lưu lạc, ở đợ bôn ba khắp nơi trên Thế Giới. Cái tinh thần đó kéo dài suốt mấy ngàn năm lưu lạc, truyền từ đời này sang đời khác, dù cả dân tộc không có một miếng đất cắm dùi.

Có người hỏi, tại sao dân Do Thái không vùng lên chống trả, kháng chiến như Việt Nam? Thảm hoạ Holocaust thật ra quá tàn khốc để đem nó so sánh với các cuộc chiến tranh khác. Không có nghĩa là những cuộc chiến tranh khác không tàn khốc, nhưng đừng đem ra so sánh kiểu đó. Hãy research lại, cuộc tổng diệt của Phát Xít Đức đối với dân Do Thái chỉ xảy ra từ khoảng năm 1942 đến năm 1945, ước tính con số người chết không dừng lại ở hơn 6 triệu người, mà có thể lên đến 9 hoặc 11 triệu người ở khắp các lục địa. Cuộc giết người này bài bản và có quy mô lớn, diễn ra trong thời gian quá ngắn để có thể có bất cứ sự phản kháng hiệu quả nào. Không phải là không có, nhưng đều bị dập tắt ngay lập tức bởi sức mạnh quân sự của Đức lúc bấy giờ. Vậy thì còn đường nào khác đâu mà không trốn chui trốn lủi. Thậm chí trên mặt đất cũng không chốn dung thân cho Dân Do Thái khi mà phần lớn dân lân bang ví dụ Uckrane và Belarus, cũng tiếp tay vào việc tố và giết dân Do Thái. Vụ thảm sát Holocaust là một tội ác mà trong đó hầu như tất cả các nước trên thế giới đều là đồng phạm, nếu không phải là trực tiếp nhúng tay vào thảm sát thì bằng cách gián tiếp như từ chối người tị nạn Do Thái muốn trốn thoát hoặc tạo nơi trú ẩn an toàn cho những tên phát xít giết người hàng loạt này. Xem ” Come and See” có thể thấy thảm hoạ không đến từ những người nói tiếng Đức, mà từ người Ukraine nói tiếng Nga. các dân tộc lân cận Nga, Ukraine và Belarus cũng tiếp tay vào việt thảm sát người Do Thái.

” Come and See”. Bộ phim này không thể chỉ xem 1 lần, xem 1 lần thì không thể hiểu hết được, cần phải được giải thích và research rất nhiều.

Trong số 6 triệu nạn nhân bị sát hại trong thảm họa Holocaust ước tính có khoảng 2 triệu trẻ em. Những báo cáo gửi từ trại tập trung về số người Do Thái mà chúng đã sát hại có một điểm liệt kê số trẻ em bị sát hại, để chứng minh rằng chúng đã hoàn thành nhiệm vụ được giao.

Đức Quốc Xã đặc biệt ưa thích việc giết hại trẻ em. Trong bộ phim này, cậu bé Floria, một đứa bé chỉ mới 14 tuổi gia nhập quân du kích chống Đức, trở thành nhân vật trung tâm giữa cảnh hỗn loạn của chiến tranh diệt chủng. ” Cái mất mát đầu tiên của chiến tranh chính là sự ngây thơ.” Xem phim rồi, mới thật sự thấm nỗi mất mát này, tưởng như tâm hồn của mình bị vạt mất một góc khi xem cảnh quay đầu tiên với nụ cười ngây ngô của Floria, và đến cảnh cuối cùng, hình ảnh thằng bé Floria già xơ xác gầy như xác ve, cầm súng bắn vào bức ảnh Hitle với tất cả căm hờn chất chứa.

Quân Đức Quốc Xã sát hại những người vô tội ở khắp nơi chúng đặt chân đến. Các trại thảm sát và tiểu đội thảm sát lưu động mà quân Đức Quốc Xã tổ chức ra để sát hại người Do Thái đã giết không chỉ người Do Thái. Cỗ máy giết người đó tàn sát người Roma, người đồng tính, Chứng nhân Jehovah, những người khuyết tật về trí não và cơ thể cũng như những người chống Đức Quốc Xã. Chúng sát hại những người khuyết tật ở Đức trước rồi sau đó là người Do Thái. Với những trại thảm sát và tiểu đội thảm sát lưu động chúng đã giết 5 triệu người không phải Do Thái cộng thêm vào đó là 6 triệu người Do Thái, tổng số người vô tội đã bị chúng sát hại là 11 triệu. 

Lý giải một chút về Người Do Thái: ( lượm lặt khắp nơi)

Toàn bộ dân tộc Do Thái buộc phải sống lưu vong phân tán, “ăn nhờ ở đợ” suốt 2000 năm qua trên khắp thế giới, đi tới đâu (trừ ở Mỹ) cũng bị xa lánh hoặc hắt hủi, xua đuổi, tước đoạt, thậm chí hãm hại, tàn sát vô cùng dã man, bị cấm được sở hữu bất cứ tài sản cố định nào như nhà đất, tài nguyên thiên nhiên ….( Blog Alan)

Họ nắm giữ phần lớn nền kinh tế tài chính Mỹ, tới mức người Mỹ có câu nói “Tiền nước Mỹ nằm trong túi người Do Thái”. Nhờ thế trên vấn đề Trung Đông chính phủ Mỹ xưa nay luôn bênh vực và viện trợ Israel.

Nước Israel nhỏ bé với hơn 5 triệu người Do Thái tuy ở trên vùng sa mạc khô cằn nhưng nông nghiệp và các lĩnh vực kinh tế, khoa học kỹ thuật đều rất phát triển, dân rất giàu, GDP đầu người năm 2003 bằng 19.000 USD. Nhờ sức mạnh mọi mặt ấy, quốc gia nhỏ xíu này đã đứng vững được trong làn sóng hằn thù và công kích của cả trăm triệu người A Rập xung quanh …

Đạo Do Thái là tôn giáo duy nhất thành công trên cả hai mặt: giữ được sự tồn tại của dân tộc và hơn nữa đưa họ vươn lên hàng đầu thế giới trên hầu hết các lĩnh vực trí tuệ.

– Thứ nhất họ coi trọng trí tuệ

– Thứ 2 họ coi trọng tiền bạc, ( trong khi các nước Phật Giáo, THiên Chúa Giáo lại không coi trọng tiền bạc , xem người giàu là ” Khó lên thiên đường” ” tiền bạc, xác thân chỉ là cái tạm thời..”

Thí dụ cửa hiệu cầm đồ và cho vay lãi là sáng tạo độc đáo của người Do Thái cổ đại – về sau gọi là hệ thống ngân hàng. Buôn bán cũng là một biện pháp tồn tại khi trong tay không có tài sản cố định nào.

Người ta nói dân Do Thái có hai bản năng: thứ nhất là bản năng kiếm tiền; thứ hai là bản năng làm cho tiền đẻ ra tiền – họ là cha đẻ của thuyết lưu thông tiền tệ ngày nay chúng ta đều áp dụng với quy mô lớn (còn ai kiếm tiền dễ hơn ngành ngân hàng?).

Đồng tiền sống có thể không ngừng sinh ra tiền mới, quan trọng hơn, trí tuệ chết không sinh ra tiền. Trái lại trí tuệ sống có thể sinh ra tiền còn đồng tiền chết không thể sinh ra tiền mới. Trí tuệ hoá nhập với đồng tiền được gọi là trí tuệ sống. Đồng tiền hoá nhập với trí tuệ được gọi là đồng tiền sống. Rất khó để phân biệt ngôi thứ giữa trí tuệ sống và đồng tiền sống. Thực tế hai vấn đề này đồng thời là một nó chỉ là một sự kết hợp đầy đủ chặt chẽ giữa nhau.

Xây dựng được mối quan hệ đồng nhất giữa trí tuệ và tiền bạc giúp các thương gia Do Thái trở thành những nhà buôn trí tuệ nhất.

Trong quá khư dân tộc Do Thái được xã hội đánh giá là dân tộc môi giới, trung gian giữa các vùng ảnh hưởng. Luôn luôn tìm cách phục vụ lợi ích của ảnh hưởng để tìm con đường sống, tìm lợi ích cho dân tộc. Các khái niệm dân tộc thuyết khách hay dân tộc vận động hành lang cũng là phẩm chất trời phù của dân tộc Do Thái.

Tại sao nhiều người ghét người Do Thái? Các nhà sử học đã liệt kê sáu cách giải thích từ xa xưa như sau:

1. Kinh tế – “Chúng tôi ghét người Do Thái vì họ sở hữu quá nhiều của cải và quyền lực”.

2. Người được chọn – “Chúng tôi ghét người Do Thái vì họ tuyên bố ngạo mạn rằng họ là những người được chọn”.

3. Người giơ đầu chịu báng – “Người Do Thái là một nhóm người thuận tiện đổ lỗi cho những rắc rối của chúng tôi”.

4. Tội giết Chúa – “Chúng tôi ghét người Do Thái vì họ giết Chúa Giêxu”.

5. Ngoại đạo – “Chúng tôi ghét người Do Thái vì họ khác biệt với chúng tôi”.

6. Thuyết chủng tộc – “Chúng tôi ghét người Do Thái vì họ là một chủng tộc hạ đẳng”.

Trước kia người ta giết Do Thái một cách thô bạo, dã man. Đến thế chiến thứ hai, Đức Quốc Xã của Hitler tàn sát họ rất bình tỉnh, có tổ chức, có kế hoạch, có chủ thuyết và có khoa học. Bởi vậy dân Do Thái chết như rạ, dầu Néron, Tần Thủy Hoàng có tái sinh cũng không thể không cúi đầu chịu thua trên phương diện lượng và phẩm khủng khiếp.
Lửa kỳ thị tôn giáo và hận giết Chúa sau gần 20 thế kỹ dù sao cũng phải lụi phần sôi sục. Hơn nữa, rất nhiều người Do Thái đã cải giáo, cho nên muốn tận diệt họ, Hitler bèn tạo thêm lòng kỳ thị chủng tộc. Thuyết kỳ thị chủng tộc của Hitler đã được rút ra từ cuốn sách “Chủng Loại Các Thứ Cây” (Espèces en Botanique), xuất bản năm 1753 của nhà vạn vật học Thụy Điển Carl Linné (1707-1778). Từ hệ tống phân loại cỏ cây làm 24 giống, Linné phân loại tới loài người: Giống Âu da trắng siêng năng, giống Á da vàng dai sức, giống Phi da đen bạc nhược và giống Mỹ da đỏ nóng nảy.

Chộp lấy hệ thống đó, Đức Quốc Xã tuyên truyền rằng giống Do Thái – vàng chẳng ra vàng, đen chẳng ra đen, trắng không thật trắng – có máu quỉ quyệt phản bội (phản Chúa), chống chính phủ (thuyết cộng sản của Marx, gốc Do Thái). Vậy, vì lý do an ninh của nước Đức và để bảo tồn huyết thống của giống Đức (giống Aryen) – một giống thông minh nhất thế giới, anh hùng nhất thế giới, tài giỏi nhất thế giới, cao thượng nhất thế giới – khỏi bị lây lai bậy bạ mà phải sa đoạ lần lần mất, chúng ta (dân Đức) phải tận diệt chúng (tức Do Thái) và tịch thu tài sản của chúng.

Nguồn gốc của việc Hitler ra lệnh diệt chủng người Do Thái rất phức tạp. Tuy nhiên theo một số tài liệu trung lập thì có hai nguyên nhân chính.

Về mặt kinh tế-chính trị-xã hội, bản thân dân Do Thái vào thời điểm đó đang là một dân tộc lưu vong khắp Âu-Mỹ. Họ không có một tấc đất cắm dùi, bị các dân tộc “có hộ khẩu” khác khinh bỉ, nhưng lịch sử lưu vong từ thời kỳ trung cổ đã tạo ra một dân tộc giỏi kinh doanh. Giàu có nhưng không có một địa vị xã hội tương xứng để bảo đảm an toàn, nên họ dùng tiền để xây dựng các mối quan hệ với các thế lực mạnh. Đừng nghĩ rằng dân Do Thái ở các khu Getto đều nghèo mạt rệp. Khi đã thân thiết với chính quyền, dân Do Thái nghĩ đến việc hòa nhập vào xã hội các nước sở tại, tức là trở thành một kiểu “dân bản địa”. Mục đích sâu xa hơn, lâu dài hơn là tìm cách thành lập một quốc gia của người Do Thái.

Nói riêng ở Đức và Mỹ, kinh tế, chính trị, xã hội, thế giới ngầm… đều có bóng dáng Do Thái đứng lù lù phía sau. Tầm ảnh hưởng của dân Do Thái đã tới mức độ có thể ảnh hưởng tới quyết định của chính quyền trung ương. Về xã hội, các công ty, công xưởng, nhà máy do người Do Thái làm chủ chỉ nhận người Do Thái vào làm việc, kể cả khi họ thiếu lao động trầm trọng, khi dân Arian thất nghiệp đầy đường. Mà số lượng công ty, công xưởng, nhà máy Do Thái chiếm một tỉ lệ khá lớn so với toàn nước Đức. Về tài chính, doanh nhân Do Thái (rất đông đảo) sở hữu một lượng tài sản khổng lồ nhưng rất keo kiệt. Họ chỉ dành để phát triển cho nội bộ Do Thái, mặc kệ chính quyền và người dân bản địa. Khai man, trốn thuế, tích trữ ngầm… Nhà nước không được hưởng lợi xứng đáng theo pháp luật. Vì vậy, theo Hitler, dân Do Thái là sâu mọt cần phải loại bỏ khỏi xã hội. Và lão đã thực hiện điều đó rất tận tụy.

Một lý do khác, nghe rất vô lý nhưng cần phải kể ra, là mặt chìm của lịch sử loài người.

Thời cổ đại, dân Do Thái lưu vong 40 năm trong sa mạc Sahara vẫn sống tốt sống khỏe nhờ chiếc Rương Giao Ước chứa 10 Điều Răn. Vì một lý do nào đó, một tổ chức bí mật mà Hitler tham gia cho rằng Rương Giao Ước không chỉ có thật mà những sự tích thần kỳ của nó còn tương đồng hoàn hảo với một thiết bị hạt nhân được “Chúa” ban cho người Do Thái. Về chi tiết hãy đọc các tác phẩm của Erich von Daniken.

Hitler cho rằng dân tộc Arian là hậu duệ, là tôi tớ của “Chúa”. Mà “Chúa” đã ban cho người Arrian những công cụ mạnh mẽ để phát triển Đức từ một nước bại trận trong Thế chiến I trở thành một cường quốc, do đó Arian là dân tộc thượng đẳng. Mọi dân tộc khác đều là hạ đẳng vì “Chúa” của họ không còn xuất hiện nữa. Điều này không được công khai cho dân chúng biết nhưng luôn được Hitler tôn thờ. Các tàn dư của một “Chúa” cũ phải bị loại bỏ để trừ hậu hoạn, đồng thời phải chiếm giữ mọi bí mật công nghệ cổ đại của họ cho dân Arian dùng. Series Indiana Jones phản ánh một phần sự thật: Nazi tìm kiếm công nghệ của “Chúa” ở khắp mọi nơi trên thế giới. Nhất là Rương Giao Ước của người Do Thái, theo quan điểm của trường phái “UFO”, là một thứ vũ khí hủy diệt đáng sợ nhưng có nhiều manh mối để tìm kiếm.

Càng research càng thấy rùng mình với tội ác của con người. Cuộc thảm sát được tiến hành mà không có ngoại lệ nào dành cho trẻ em hoặc trẻ sơ sinh; thường thì nạn nhân bị tra tấn trước khi bị giết.

Tại các trại tập trung, lính canh đều đánh đập và tra tấn tù nhân mỗi ngày. Phụ nữ bị buộc vào các nhà thổ phục vụ lính SS. Tù binh Nga bị dùng làm vật thí nghiệm như bị nhúng vào nước đá hoặc bị nhốt trong phòng áp lực, rút hết không khí để xem họ có thể kéo dài sự sống bao lâu nhằm tìm ra cách bảo vệ phi công Đức.

Những người đồng tính luyến ái nam chịu đựng nhiều sự ngược đãi thô bạo trong các trại tập trung, không chỉ bởi lính Đức mà còn bởi những người tù khác, nhiều người đồng tính bị đánh đập đến chết. Lính Đức cũng thường dùng những người đồng tính nam làm bia tập bắn, họ bị buộc phải mặc áo có hình tam giác hồng, và lính Đức nhắm vào đó mà nổ súng.

Nhiều cuộc tàn sát thực hiện bởi cư dân địa phương xảy ra suốt Đệ Nhị Thế chiến, một số do sự khích động của Quốc xã, số khác do tự phát, trong đó có vụ thảm sát xảy ra tại România ngày 30 tháng 6 năm 1941 với 14.000 người Do Thái bị cho là mất mạng do tay cảnh sát và người dân Romania, và vụ thảm sát Jedwabne với con số nạn nhân từ 380 đến 1.600 người Do Thái bị giết bởi người Ba Lan.

Tức là tội ác này, mặt dù luôn được nguỵ biện là gây ra bởi chính quyền Hitle và phát xích đức, nhưng rõ ràng có sự tiếp tay không hề nhỏ từ cư dần các vùng lân cận này. Cũng có nhiều nhân vật có ảnh hưởng ra sức giúp đỡ và cứu giúp người dân Do Thái. Trong đó nổi tiếng là Oskar Schindler, sau này được dựng thành phim bản danh sách Schindler.

Quốc ca Do Thái:

Lời dịch tiếng Việt:

Sâu thẳm trong trái tim
Linh Hồn người Do Thái khao khát
Và tiến về phía trước phương Đông
tới Zion , một con mắt nhìn
Hy vọng của chúng ta sẽ không mất
Niềm Hy Vọng 2000 năm
Để trở thành một quốc gia tự do trong mảnh đất của chúng ta
Mảnh đất của Zion và Jerusalem

Lời dịch tiếng Anh :

As long as deep in the heart,
The soul of a Jew yearns,
And forward to the East
To Zion, an eye looks
Our hope will not be lost,
The hope of two thousand years,
To be a free nation in our land,
The land of Zion and Jerusalem.

Từ việc này thì mình tìm đọc lại Nhật kí Anne Frank. Từ lâu lắm, có người từng đặt vào tay mình cuốn sách mỏng ” Diary of a young Girl”, nhưng cuốn sách bằng tiếng Anh và mình buồn ngủ ngay trong chương đầu tiên. Thế là mình gác cuốn sách sang một bên. Có vẻ là theo cái người đã giới thiệu cuốn sách đến cho mình, đó là một cuốn sách quan trọng và phù hợp cho một cô bé đang trong giai đoạn bắt đầu viết nhật kí như mình. Mình không ngờ, cuốn sách này lại gây cảm hứng đến thế. Bộc bạch những suy nghĩ của bản thân, viết ra những điều sâu thẳm từ tên mình, có ý nghĩa như thế nào? Ít nhất đó là tiếng lòng của mình, là câu chuyện của một người, những trải nghiệm và suy nghĩ, nó có thể là lịch sử, vì nó là những gì chân thật nhất qua góc nhìn của một người đương thời.

Mình thậm chí mày mò vào đõc Thảm hoạ Nam Kinh, được biết đến như ” Cuộc Hãm hiếp Nam Kinh” của Quân phiệt Nhật tấn công vào thành phố Nam Kinh Trung Quốc trong 6 tuần cho tới đầu tháng 2 năm 1938. Tội ác của Quân Phiệt Nhật không hề thua kém Phát xít Đức về độ bạo tàn, hung hãn, độc ác, không từ nào diễn tả nổi và không thể giải thích được. Thì ra trên trái đất màu xanh này, cũng có những chuyện man rợ như vậy.

” Khoảng 20.000 đến 80.000 phụ nữ Trung Hoa đã bị hãm hiếp. Lính Nhật thậm chí đã đi xa hơn cả hãm hiếp, bằng cách mổ bụng, moi ruột phụ nữ, cắt vú họ, đóng đinh họ lúc còn sống lên tường. Có những người cha bị buộc hãm hiếp con gái, con trai bị buộc hãm hiếp mẹ mình trong khi chính người trong gia đình họ chứng kiến.” ( Iris Chang)

Mình có cảm giác cả ngày chủ nhật hôm nay, mình đã chỉ chìm đắm trong những con chữ. Phần còn lại của tuần, mình vùi đầu trong ngôn ngữ của hình ảnh.

Cuộc đời dài và rộng hơn tầm mắt của chúng ta

Lâu lắm rồi mình không có viết. Thật sự viết chứ không phải là ghi lại. Đời sống nhiều thứ quá, mình có cảm giác mình chưa trải qua hết được, chưa đủ hiểu biết để đúc kết một cái kết luận của riêng mình. Vì hôm nay, mình thấy cuộc sống là như thế này, người đó là như thế này, nhưng hôm sau, mình lại thấy thêm một cái gì đó mới và mình nhận ra cuộc sống chính là thứ hôm qua, cộng với thứ hôm nay, và thế là góc nhìn của mình lại thay đổi.

Thế là mình cứ lần lữa hoài không viết.

Nhưng mà hôm nay tự dưng đọc được cái note của một người bạn học, không thân, chỉ biết mặt, biết tiếng.

Người đó viết về “nhân -quả” , người đó kể về ông ngoại, lúc sống tốt đến mức phi lý, rồi ra đi đột ngột vì bệnh ung thư, bạn không viết sâu về vấn đề này, nhưng mình lờ mờ đoán được, bạn đang hoang mang liệu nhân quả có thật hay không? và kết luận rằng Hi vọng chỉ là bước khởi đầu của thất vọng mà thôi.

Mình thật ra cũng đồng ý với điều này, rằng tốt nhất mình đừng đặt hi vọng của mình vào bất cứ cái gì khác, vì nó chắc chắn dẫn tới một nỗi hụt hẫng , vì cái câu “ đời không như là mơ” luôn luôn đúng . Nhưng mà mình cũng chả thể nào ngừng bảo bản thân: Tôi là người mơ. Tôi luôn thấy tiềm năng trong tất cả mọi thứ.

( Nhìn thấy sự thật của mọi vấn đề và của chính bản thân mình nhiều khi là bất hạnh, vì sẽ luôn luôn ở trong 1 trạng thái mâu thuẫn rất vô thức, và phải dùng một thứ khác để ra quyết định, thứ đó cũng mơ hồ nốt, người ta gọi thứ đó là “ trực giác”. Sẽ viết thêm về cái này sau. )

Cuối cùng thì nhân quả là như thế nào, và ta có nên hành đông theo đúng luật này hay không? có lẽ cậu bạn của mình đã nhìn nhận trong 1 phạm vi hơi hạn hẹp. Ông ngoại của câu ấy, sống tốt một cách phi lý cho người khác, rốt cuộc cũng không cứu được bản thân mình. Nhưng cái mà ông ngoại để lại, lòng tốt mà ông đã để lại chẳng phải luôn được nhắc đến bởi tất cả những người từng được mang ơn ông hay sao?

Nhắc mới nhớ, ba mình cũng là một người tốt đến phi lí như vậy, ông không nỡ giết 1 con chuột. Mẹ mình luôn khoe với mình, ba đã giúp đỡ gia đình nhà chuột đoàn tụ ra sao , và gián đã tự động bò khỏi nhà ra sao, vì ba mẹ không nỡ làm chết bất cứ con gián nào còn sống chạy lôm côm trong nhà….Cuộc đời của ba từ nhỏ đã không được sung sướng, tới bây giờ tạm gọi là được nghỉ ngơi vì con cái đã lớn cả, nhưng mà 2 bên nội ngoại thì lúc nào cũng xảy ra chuyện thị phi các kiểu, bạn bè hàng xóm thì cũng “ thói đời”….Nhưng mà, mình thì cảm thấy mình được hưởng phúc của ba nhiều lắm. Nên bản thân cũng cố gắng ở hiền, ăn chay, sống tích cực các kiểu. Không phải mình mong cuộc đời mình sung sướng hơn, tai qua nạn khỏi các kiểu, mà mình mong sau này có ai đó cũng nối tiếp cái duyên nghiệp này như thế, vì phúc đức người đi trước để lại. Vì người ta nói là “ phước báo , duyên báo” nên mọi thứ sẽ đi theo vòng tuần hoàn truyền đời này đời khác, từ người này sang người khác. Nhân sinh là một cái vòng tròn nối dài vô tận, mà mỗi một con người sống đều có tác động vô tình hay hữu ý đến nhau.

Bởi vậy, cứ sống đi, cứ cảm nhận và sống đúng với trái tim của mình, chưa biết thì học để biết, chứ đừng bám víu vào những nỗi đau, những câu chuyện từ một phía. Cuộc đời dài và rộng hơn tầm mắt của ta rất nhiều, hơn những gì mà ta có thể thấy.

cuoc doi dai va rong hon tam mat cua chung ta
Cuộc đời dài và rộng hơn tầm mắt của chúng ta

 

 

 

Bệnh ung thư, xét cho kĩ, ngoài việc bị ảnh hưởng bởi môi trường nhiễm độc nặng nề, còn có nguồn gốc từ cách ăn uống, sinh hoạt sai lệch và ngày càng sai lệch của con người hiện đại, chứ không phải chỉ do môi trường và các chất độc hại. Nó là một nghiệp lực mà con người hiện đại phải cùng nhau gánh chịu chứ không phải riêng 1 ai cả. Đó là lí do mà ngày nay người ta thấy ung thư len lỏi khắp nơi, vào từng ngôi làng vào từng gia đình. và tất cả mọi người đều có khả năng má bệnh ung thư, không loại trừ bất kì ai cả.

Chuyện con mèo và con trâu – P1

Con mèo màu vàng, không liên quan gì đến bơ sữa béo ngậy ở đây, nhưng cứ tạm gọi nó là mèo bơ, vì cái mặt nó hẳn là chảnh đến phát ghét, và cũng vì thế mà nó ít bạn.

Bạn thân nhất của mèo bơ là Trâu vàng, không phải vì anh trâu màu vàng mà vì anh trâu này rất thích màu vàng. ” Màu vàng hợp với anh lắm đó.” đó là câu nói ưa thích của anh trâu khi đề cập đến vấn đề màu sắc.

Bởi thế nên cái huy hiệu trên cánh cửa , lúc 2 đứa nó quyết định xây nhà ở chung, nhất định phải màu vàng kim mới được. Cái huy hiệu để báo cho người khác biết đây là nhà của mèo và trâu , có màu vàng kim và cầu kì nổi bật hết sức.

547123_506574389357192_600435826_n

Anh Trâu vàng khá ưa nhìn, thật ra phải nói là đẹp mã. Tất cả họ hàng, bạn bè của mèo bơ đều công nhận điều này, chỉ có là…vâng, tất cả mọi người đều thòng thêm một nhận xét gì đó sau cái cụm này.

Anh trâu vàng nhìn đẹp mã và lãng tử, anh vẽ vời cả ngày, và lúc nào cũng im im. Thật ra là anh nói rất nhiều, nhưng chỉ nói với những người rất thân thôi, nên ai cũng nghĩ anh kiệm lời và lạnh lùng. Mấy con dê cái có vẻ rất ưa cái vẻ này của anh. Phải nói là bên anh không lúc nào thiếu dê cái cả.

Chuyện đó thì cũng không có gì đáng bận tâm.

Có một em dê cái lai cua. Em này xinh đẹp nổi bật, chân dài miên man, da trắng hồng, lông min màng. Đánh bật tất cả mọi em dê dám mon men lại gần anh trâu vàng. Anh trâu vàng xưa nay rất có cảm tình với họ nhà cua, nên cũng chấp nhận để cho em í ở cạnh anh, quấn quýt suốt ngày, phụ anh tất cả những việc mà em có thể phụ.

Chuyện này cũng không có gì đáng phải bận tâm.

Anh Trâu vàng ngoài việc đẹp mã, hát hay, vẽ đẹp, phóng khoáng, ga lăng, đa tình ra, anh còn cưng người yêu cực kì. Năm đầu tiên khi mèo Bơ và anh Trâu vàng dọn về ở chung một nhà vì lí do kinh tế, anh Trâu vàng đang có tình cảm với một anh Trâu vàng khác, nhà ở cánh đồng phía bắc.

Chuyện này thật ra cũng không có gì đáng phải bận tâm.

Có một ngày, trời nắng đẹp, mèo bơ ở tầng dưới tiếp khách mệt muốn chết, anh Trâu vàng không thèm xuất hiện cùng để phụ giúp như lẽ ra anh nên như vậy, mà đóng cửa im ỉm trên phòng, không thèm đếm xỉa gì đến mèo Bơ.

Mèo bơ mặc dù tiếp khách 1 mình rất mệt, nhưng vì nghĩ hôm qua đã ăn phạm vào phần bánh của anh Trâu vàng, nên anh giận, hôm nay ko thèm phụ chăng?

Hết giờ làm việc, anh Trâu vàng đột nhiên xuất hiện ở ngưỡng cửa, hỏi mèo Bơ Đi chơi không. Ý anh là 2 đứa nó sẽ cùng đi chơo.

Mèo bơ vốn bơ bơ với tất cả mọi thứ, nhưng được đi ra ngoài chơi , đặc biệt là được người khác chở đi chơi thì không thể chối từ. Nó lập tức đồng ý. Trên đường đi, hết sức để ý đến biểu hiện của anh trâu vàng, mèo Bơ nghĩ là anh trâu đang giận.

Cả một lúc lâu, anh Trâu mới lên tiếng kể chuyện trong lòng. Thì ra anh ấy đang buồn chuyện tình cảm.

Chuyện này mới thật đáng để bận tâm.